Hà Tĩnh ơi, nhút mặn từ bao giờ
Cho con xa quê say đậm đầu vị lưỡi
Áo tơi chắn gió Lào, nước Ngàn Sâu tắm gội
Để trắng trong da thịt của thị thành
Nhấm giọt cà phê nhớ vị chát chè xanh
Trưa râm ran gọi mời rung ngõ xóm
Nghe điệu lý nhớ câu hò Nhượng Bạn
Biển Thiên Cầm huyền cảm vọng đàn trời
Trời- biển- núi- sông vấn vít ngàn đời
Từ Cửa Hội đến Đèo Ngang, ra Hòn Ngư, Hòn Én
Những huyền thoại linh thiêng
Tụ khí chất Hồng Lam suốt bao đời hiển hiện
Lạc Long Quân xuất thánh tại đất này
Địa linh sinh nhân kiệt
Ông Đùng xếp núi Hồng
Dương Vương lập kinh đô mở nước
Vân Chàng, Minh Lang theo ông Đùng đào quặng sắt
Rèn giáo mác, lưỡi cày, trồng cây và đánh giặc
Chín mươi chín ngọn núi Hồng
Ngoảnh mặt ra Biển Đông
Trấn giữ phong ba
Hồ Thiên Tượng, Bàu Tiên,
Vực Thuồng Luồng không đáy
Là nơi các thần linh tụ hội
Sắp đặt thế cờ
Bàn tính chuyện dương gian
Trong xanh lưng chừng núi
Trong xanh soi đại ngàn
Tụ khí đất trời
Toả mạch thiêng nuôi chí người Hà Tĩnh
Đứng lên trong gió Lào, cát trắng
Giữa chảo lửa, túi mưa
Thông Ngàn Hống đón mây trắng Hoành Sơn
Hồn đất núi Hồng
Hồn nước Lam Giang
Vi vút lá kim mà kiên trung khí phách
Nơi thác Vũ Môn, cá chép hoá rồng
Ngàn Phố, Ngàn Sâu từ ruột núi Giăng Màn
Giao hoà Tam Soa
Để sinh thành những người con trung nghĩa
Thơ đẫm trăng Tiên Điền
Chí đúc thép Cần Vương
Mai Phụ, Vụ Quang, Đèo Ngang, Đồng Lộc
Những trang sử hào hùng gắn tên làng, tên đất
Hắc Đế xuất thời
Cao Thắng rèn súng kíp
Đỉnh Núi Mòi chị Tám đếm bom rơi
Máu nghĩa binh thắm mãi nước Ngàn Trươi
Rực cháy đuốc cụ Phan dục đời nuôi chí lớn
Trống xô viết dồn vang
La Giang ngày dậy sóng
Trần Phú xuất dương,Tùng Ảnh hội nguồn
Lớp lớp cháu con đất huyền thoại Lam Hồng
Cứ vụt lớn lên từ sắn khoai, cổ tích
Người ra đi quyên sinh vì vận nước
Người ở lại quai đê ngăn lũ, gieo mùa
Kẻ Gỗ dâng hồ tắm ngọt đất phèn chua
Vũng Áng còi tàu hú vang cập cảng
Mở đường ra biển Đông, bắc cầu sang nước bạn
Nâng cánh Lam Hồng, mây trắng hiển linh bay.
Lê Cảnh Nhạc