Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

HOÀI NIỆM

 Làn da nõn nà thơm mát đê mê
Mà nóng bỏng khát khao hoang dại
Lửa thiêu đốt cả ngàn lau đồng bãi
Ta thành tro theo gió cuốn bay lên

Dẫu cánh đồng anh giờ đã vắng em
Thì lửa ấy vẫn cứ ngùn ngụt cháy
Cuồng nhiệt quá nên mặt trời tan chảy
Đốt hoàng hôn giọt cuối rụng vào đêm

Khi tinh cầu chia hai nửa giá băng
Nước mắt đại dương nhoà vũ trụ
Ta cần nhau như sóng cần bão tố
Như lũ trào chờ giông trút ùa lên

Anh vẫn nghe gió hú góc trời em
Như giá buốt tràn về phương anh mãi.

Lê Cảnh Nhạc

HÀO KHÍ MIỀN ĐÔNG

Trùng trùng đước giăng rừng Sác
Lớp lớp sóng Vàm Cỏ Đông
Ào ào quân đi như nước
Khúc quân hành dậy núi sông

Miền Đông thành đồng anh dũng 
Miền Đông bất khuất kiên cường
Gò Da, Mậu Thân, Long Khánh
Quân thù bạt vía kinh hồn

Sấm sét Đại thắng mùa xuân
Rợp trời cờ hoa giải phóng
Tên lửa vượt chín tầng không
Đại dương tàu ta cưỡi sóng

Kẻ thù nào cũng đánh thắng
Khó khăn nào cũng vượt qua
Súng thép, chí thép cùng ta
Đập tan bao quân cướp nước

Tuổi xuân hiến dâng Tổ Quốc
Một lòng trung hiếu không quên
Bình yên đất trời biển đảo
Vùi thây giặc vang sấm rền
Lê Cảnh Nhạc

----------------------------------
* Bài thơ "Những đoàn quân như sóng" và "Hào khí miền Đông" của Lê Cảnh Nhạc được nhạc sĩ Đức Trịnh và nhạc sĩ Đỗ Bảo phổ nhạc, xây dựng thành hai hợp xướng do Đoàn nghệ thuật Quân khu 4 và Quân khu 7 trình diễn đã được trao Huy chương Vàng và Huy chương Bạc tại Liên hoan Ca- Múa- Nhạc chuyên nghiệp toàn quân tháng 8/2014 vừa qua của Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng.

NHỮNG ĐOÀN QUÂN NHƯ SÓNG

Những bước chân đầu tiên
Rung chuyển cả núi rừng
Từ Phai Khắt, Nà Ngần
Lửa cháy bùng bão táp
Trùng trùng lớp lớp
Những đoàn quân như sóng cuộn về
Cờ chiến thắng phấp phới trời Điện Biên
Cùng Đại đoàn quân tiên phong
Tiến về Thủ đô, rợp trời thu Hà Nội

Trường Sơn lửa cháy
Biển Đông sóng xô
Cuồn cuộn quân đi ào ào thác lũ
Đường Hồ Chí Minh sáng soi dẫn lối
- Quyết chiến quyết thắng
Tiếng những đoàn quân rộn vang núi sông
Vành mũ tai bèo nghiêng bên tháp pháo
-Thần tốc! Thần tốc! Táo bạo! Táo bạo!
Lệnh Đại tướng truyền vang 
Xích xe tăng nghiền nát bóng xâm lăng
Thống nhất non sông, giang sơn liền một giải 

Xưa giáo mác tầm vông  
Nay phi đội ta xé mây xuất kích
Canh giữ bầu trời thiêng liêng Tổ quốc
Xưa súng kíp, súng trường, bazôka…
Nay tàu ta rẽ sóng đại dương
Cho bình yên đảo xa, bình yên luồng cá
Hạm đội của ta, tên lửa của ta
Hội tụ hồn thiêng nỏ thần giữ nước
Trùng trùng lớp lớp
Những đoàn quân như sóng cuộn dâng…
Lê Cảnh Nhạc

MỜI ANH VÈ THÁI NGUYÊN

Mời anh về Thái Nguyên quê em 
Những triền chè Tân Cương xanh ngát
Sóng chè mơn man uốn giăng ngút mắt
Thác đổ chân mây Huôn Tát bảy tầng 

Huyền thoại Tiên Sa suối nước La Bằng
Những cô tiên không bay về trời nữa
Bên bàn cờ tiên, bao nàng tiên hóa đá
Sông núi nơi đâu cũng lấp lánh tâm hồn 

Gạo trắng Bao Thai, bánh chưng Bờ Đậu
Búp chè xanh thơm đọng mãi sương trời
Hồ Núi Cốc, Ngả Hai, Đá Hầm, Voi Đất…
Kỳ thú những địa danh, sản vật bao đời

Nguồn suối  Đại từ, Phú LươngĐịnh Hoá
Cứ  tuôn trào từng trang sử quê hương 
Cho những con đường thênh thang rộng mở
Cho những công trình lộng gió vút tầm cao

Những nàng tiên hôm nay không hóa đá
Búp tay măng lướt trên sóng chè xanh
Tiếng hát ngân nga lan xa bát ngát
Hương chè, hương quê, thơm mát hương đời

Lê Cảnh Nhạc
(30/9/2014)

VỀ NGUỒN THÁC XỐI

Mây trắng vờn đỉnh núi
Thác Khuôn Tát bảy tầng
Bao nàng tiên xuống tắm
Hương thơm vương suối ngàn

Con đường lên Đèo De
Chim reo trong vòm lá
Theo gió ngàn Định Hóa
Về cội nguồn chiến khu

Rừng phách vàng nắng trưa
Vòm tre vầu tỏa bóng
Bao yêu thương sâu lắng
Lòng khôn nguôi nhớ Người

Thác xối từ đỉnh trời
Tỏa trăm ngàn sông suối
Non thiêng như thầm gọi
Muôn phương luôn hướng về 

Tiên nữ Khuôn Tát ơi
Say hồn ta mát rượi
Đất trời và nguồn cội
Níu chân chẳng muốn rời
  
Lê Cảnh Nhạc
(29/9/2014)

TRẢ EM DA THỊT ANH NÀY

Vẹn nguyên này trái tim yêu
Cả vòng tay ấm sớm chiều nồng say
Trả em da thịt anh đây
Trả em hương lửa ngàn ngày bão giông
Bên bồi bên lở lòng  sông
Trào xô con nước xuôi dòng mãi thôi
Vô vi biển cả mặn mòi
Mây mưa rồi cũng đầy vơi về nguồn

Lê Cảnh Nhạc
(16/10/2014)

NHỮNG BỨC TRANH KHÔNG LỜI

Tôi đọc em trong những bức tranh
Nét vẽ bật tung tầm mắt
Nét vẽ nén sâu lồng ngực
Khi hào phóng khi quặn lòng
Trái tim chực vùng thoát
Tả thực trong siêu thực
Gương mặt cuộc đời ẩn ức
Cánh hoa bừng thức tinh khôi
Huyễn hoặc dáng nuy rối bời
Quằn quại con thuyền định mệnh
Ưỡn ngực thách thức trần ai
Những bức tranh không lời
Chở nặng kiếp người
 Vui buồn số phận...

Lê Cảnh Nhạc

UỐNG RƯỢU VỚI "CHÚA ĐẦM"

Cùng nhà thơ Hữu Việt, và "Cánh đồng bất tận" Nguyễn Ngọc Tư về với mênh mông sông nước Đầm Thị Tường (còn gọi là Đầm Bà Tường) trong chiều mưa, uống rượu với ông Hùng "Chúa Đầm" trên nhà sàn lộng gió giữa nước với trời  mới thấy hết cái chất hào sảng, phóng khoáng, đầy thú vị của người dân Đất Mũi. Bài thơ mới viết dưới đây như là dòng nhật ký về chuyến đi đáng nhớ này.

ĐẦM THỊ TƯỜNG

Sóng lóc bóc mũi thuyền
Mưa ánh mật bờ vai
Em-cành dừa nước gạt trời
Đưa chúng tôi vào luồng tôm sú

Mênh mang nước, mênh mang trời
Phóng khoáng tiếng cười biển cả
Lưới mắc, mưa giăng, lô nhô chà, lú
Rượu sóng sánh mặt Đầm 

Thân đước bao đời cắm sâu đáy nước
Nhà sàn ngạo nghễ đời trai
Mở lòng bốn phương đón gió
Tiếng hào sảng như thời đi mở đất

Lú giăng ngang đầm, đèn hấy háy đêm
Lấp loáng ngàn sao chong mắt gọi tôm
Cùi cụi bóng người cắm đăng đặt đó
Dòng nước mặn mòi từ biển cả
Ngấp nghé lên tuôn cá bạc vào đầm

Lê Cảnh Nhạc
(Ngày 4/11/2014)

TRẢI LÒNG VỚI BẠC LIÊU

Ngày trước mùa khô phèn dậy đỏ đồng
Mùa lũ lêu bêu trắng trời trắng nước
Sống trên cá tôm mà cuộc đời đen bạc
Thông thốc gió lùa nghèo rớt mùng tơi

Nay những con tàu rẽ sóng vươn khơi
Những vuông tôm đang làm nên sản nghiệp
Như người đẹp trong rừng vừa đánh thức
Duyên dáng toả hương trên đất "Chín rồng"

Nhắc cháu con uống nước nhớ nguồn
Chuyện ông Tư Bền làm hầm bí mật
Ninh Thạnh Lợi bưng biền quây luỹ thép
Chở che các anh trong lòng đất lòng dân

Những cánh cò vẫn chớp trắng hoàng hôn
Tôm cá dập dềnh, đất lành chim đậu
Nơi chiến thắng hai lần không đổ máu
Câu Dạ cổ hoài lang lay động suốt cuộc đời

Ân nghĩa dâng đầy da diết quá Bạc Liêu ơi
Như gặp lại người thân sau bao lần xa cách
Ray rứt cứ nghẹn lời để rồi lòng thầm trách
Chẳng làm được gì trọn nghĩa với yêu thương
Lê Cảnh Nhạc
(Ngày 8/11/2014)

BẠC LIÊU, NƠI HỘI NGUỒN HƯƠNG SẮC

Men rượu Công-xi rung cảm khúc đờn kìm
Nôi văn hoá vọng đờn ca tài tử
Ba Nón Lá lay hồn người xa xứ
Bạc Liêu vươn điện gió thắp đèn trời

Vườn Cò lao xao trắng muốt gọi mời
Con tôm sú búng nước nhoà nắng mới
Đất hào hoa đẫm ân tình huyền thoại 
Địa danh lưu thơm những dấu tích bi hùng

Đến Cao Văn Lầu nhớ Dạ cổ hoài Lang
Nghe giai thoại nhớ trang đời Công tử
Cương trực, rạch ròi, khinh tài, trọng chữ
Mặn mòi tuôn như muối biển trắng đồng

Màu áo em nhuộm tím cả chiều hoang
Tà áo phập phồng nép vào da thịt
Ánh trăng sông Tiền rắc cườm lên mái tóc
Nghe tiếng ai hò lay sóng nước mênh mang

Trời miền Tây hào phóng gió xô rừng
Đất phương Nam ngân nga hồn sông nước
Hương sắc hội nguồn trong niềm náo nức
Xao xuyến tình người  tình đất Bạc Liêu ơi

LÊ CẢNH NHẠC
(Bạc Liêu, ngày 3/11/2014)

MÙA THU NGA

Tôi nghe Le-vi-tan trong xào xạc lá vàng
Bóng lá rừng phong trong dư vang ba-la-lai-ca 
Khí phách tâm hồn Nga trong diệu kỳ nét vẽ
Lắng đọng thời gian loang lổ gốc sồi

Tô-pơn ngõ thu vẫn xanh vút vòm trời
Những tầng mây lửng lờ bí ẩn
Vó ngựa gõ rung dốc vắng
Tóc vàng óng mượt Von-ga

Những chiếc lá níu cành vàng rực
Đốt không gian bùng cháy trước khi rơi
Bạch dương nuột nà vươn nắng
Trinh nguyên trút áo ấp chồi              
 Lê Cảnh Nhạc

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

CHIỀU ĐÀ LẠT

Chiều loang vàng thung lũng
Đồi vắng một mình em
Cây tần ngần đổ bóng
Tóc thơm vưong nắng mềm
Đà Lạt ơi, Đà Lạt
Nồng nàn và hanh hao
Em ngồi nghe gió hát
Cả đất trời xôn xao...
Lê Cảnh Nhạc
(24/11/2014)


EM ƠI ĐỪNG ỐM NHÉ

Em ơi, đừng ốm nhé
Nắng đã thắp bên thềm
Anh muốn cùng giọt nắng
Xua lạnh ngày đông em
Cơn sốt ơi dịu nhé
Tháng ba sắp qua rồi
Nàng Bân thôi đan áo
Nhành xuân đang nhú chồi...
Và em, đừng buồn nhé
Dẫu heo may xuân thì
Chân trời xa thầm gọi
Vắt cầu vồng em đi
Biết em là Chức Nữ
Anh ước là Ngưu Lang
Mưa ngâu giăng kín lối
Thơm mát đường em sang
Lê Cảnh Nhạc 

RU EM

Ru em trong vòng tay êm
Ru trong hơi thở nồng đêm môi hồng
Ru em say giấc phiêu bồng
Lời ru hương lửa cõi lòng bủa vây
Lời ru năm tháng tròn đầy
Ru từ mầm nụ đến ngày trổ bông
Lời ru ấm cội ngô đồng
Cho chim làm tổ cho ong kết đàn
Lời ru như nước tuôn tràn 
Cứ trào dâng mãi chứa chan mạch nguồn
Em nghe rào rạt mưa tuôn
Nghe tình anh trải u buồn vợi nguôi 
Lời ru vấn vít đất trời
Từ trong sâu thẳm cuộc đời ngân nga
Nồng nàn da diết trong ta
Ru em anh cũng tan hòa cùng em
Lời ru như lửa đang nhen
Như đàn đã có ai lên dây rồi
Sông anh bên lở bên bồi  
Dòng em lúi ríu ngấn đôi mạn tình
Dẫu rau diếp chẳng làm đình 
Thì tươi xanh đã nhuộm hình núi non

Lê Cảnh Nhạc
(11/7/2014)


CẢM ƠN NGƯỜI YÊU THƠ

Tình yêu muôn nẻo ngân nga 
Gom thành thổn thức trong ta từng giờ
Yêu thơ đừng trách người thơ
Sông đời cứ vỗ đôi bờ mãi thôi
Sóng xô bên lở bên bồi
Dòng anh líu ríu giữa đôi mạn tình 
Cứ như trời đất riêng mình 
Cứ như vạn vật lung linh với đời
Cứ tơ vương lấy một người
Xa xôi tít tận chân trời vu vơ
Nhiều khi "em" rất mơ hồ 
Tưởng ngay trước mặt nào ngờ phiêu linh 
Biết bao duyên nợ ân tình 
Câu thơ ám ảnh xa xanh chốn nào ...
Mỗi ngày thơ vút lên cao
Ai vui thì nhặt thơ vào túi riêng
Người thơ mây gió chung chiêng
Vin vào cõi ảo linh thiêng xa mờ
Cảm ơn Người đã yêu thơ
Để tôi nương náu bến bờ chông chênh
Dẫu ngày đã cạn xuân xanh
Vẫn nghe lộc biếc nẩy cành bật lên... 
Lê Cảnh Nhạc
(23/4/2014)

SOI BÓNG THỜI GIAN

Biển Nha Trang vàng nắng
Tôi tự chụp ảnh mình
Gương mặt hiện lên 
Trong khuôn hình điện thoại
Thời gian quay lại
Cả tuổi xuân quá khứ hiện về
Những nồng say, cuồng nhiệt, đam mê
Trái tim trẻ cháy bùng như lửa...

Trên gương mặt hôm nay
Không còn nét tươi non rạng rỡ
Băng mình lăn xả chẳng tính toan
Tôi đọc trong mắt tôi
Tiếng thở dài thời gian
Dấu lồi lõm muôn vàn uẩn khúc
Những ý nghĩ mưu sinh
Những so đo được mất
Những ưu tư sắp đặt cuộc đời

Bóng thời gian nhắc tôi
Cả nhân loại đang ào về phía trước
Tôi hiện hữu trong bùng sôi thời cuộc
Một mầm xanh trong sự sống hành tinh
Một thành viên trên trái đất mông mênh
Một giọt nước hoà mình vào biển cả

Tôi héo úa sẽ làm thêm héo úa
Cả màu xanh bất tận địa cầu
Giọt nước tôi tinh khiết bao nhiêu
Giúp đại dương thêm trong màu ngọc bích
Thế giới trong tôi không còn khoảng cách
Những giao thoa đồng điệu muôn người

Khi hành tinh hiện hữu trong tôi
Gương mặt bỗng bừng lên tươi trẻ
Soi bóng thời gian qua từng thế hệ
Những sợi dây kết nối vô hình
Tôi bỗng rạng ngời trong buổi bình minh
Với thông điệp qua bức hình điện thoại.

Lê Cảnh Nhạc
Nha Trang, 10/7/2014
Mời xem thông tin: "Kêu gọi tự chụp ảnh nhân Ngày Dân số Thế giới"