Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

HAI NỬA

(Thơ đề ảnh)
Vòng cầu hôn vỡ rồi
Phím đàn còn dang dở
Đâu thanh âm hối hả
Đâu nốt trầm ngân nga
Hai nửa vòng xót xa
Gần nhau mà cách  biệt
Nửa quay vào nuối tiếc
Nửa quay ra hững hờ
Đến bao giờ bao giờ
Vết gãy liền ngọc bích?
Đến bao giờ bao giờ
Vẹn nguyên vòng trầm tích?  

Lê Cảnh Nhạc
(8/8/2014)





HÃY NEO VÀO HỒN QUÊ


Thủa nhỏ chăn trâu đánh khăng đánh đáo
Lũ trẻ chúng tôi vạch bùn đất mà lên
Dò dẫm đến trường trong giá rét căm căm
Manh áo tơi đội cả trời mưa nắng

Háo hức lũ về kết bè, thả trúm
Như củ khoai lăn lóc giữa đồng hoang
Bươn hào giao thông trong tiếng máy bay gầm
Tìm mảnh bom làm đồ chơi trận giả

Lớn lên xa nhà mỗi người một ngả
Quê vẫn nghèo hơn mọi miền quê
Mắt cay cay sau những chuyến đi về
Lũ cuốn trôi nhà, đồng làng trơ gốc rạ

Giận cái nghèo, thương mẹ cha vất vả
Càng yêu quê làm sao nỡ ly hương
Dù bước chân đã bươn trải bốn phương
Hồn quê vẫn rưng rưng trong từng câu hát

Tôi không tìm về quê trong nỗi lòng  ấm ức
Với cát trắng gió lào thổi rách tuổi thơ tôi
Tôi lắng nghe trong sâu thẳm cuộc đời
Câu ví dặm, đồng dao, tiếng lẫy Kiều da diết

Đừng nhầm lẫn xa quê với ly quê là một
Dẫu mỗi năm vài lần về hương khói tổ tiên
Cuộc sống lắm tai ương gieo bao nỗi ưu phiền
Đừng trút hận lên quê chỉ vì quê nghèo khó

Đừng đòi hỏi quá nhiều bạn bè ta ở đó
Họ đang thay ta vật lộn với chiêm mùa
Đường làng trải bê tông ríu rít bước em thơ
Những nhà máy mọc lên, những công trình mới mở

Tôi hát về quê hương với tình yêu chan chứa
Dẫu quê nghèo nhưng chẳng đổi quê đâu
Tôi nghe tiếng tổ tiên đang vọng tới mai sau
Hãy neo vào hồn quê mà vượt qua muôn vàn bão tố …

Lê Cảnh Nhạc
(Ngày 25/7/2014)




Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

LỜI THỀ LÍNH BIỂN

Lời: Lê Cảnh Nhạc; Nhạc: Đức Trịnh
http://m.youtube.com/watch?v=bF-WXuyCW04

LỜI THỀ LÍNH BIỂN
Rì rào ngàn năm lời mẹ ngân nga
Biển hát ru ta bao dung hiền hòa
Lớp lớp sóng cuộn mình như sắc chỉ
Đưa những người con đi giữ đảo xa

Khi giặc đến máu bầm san hô đỏ
Sóng nổ tung ghềnh đá bạc đầu
Biển thét gào, quằn quại hờn căm
Cả đại dương dâng trào cột sóng

Những người lính mang lời thề giữ biển
Dẫu hy sinh một tấc biển không lùi
Cùng biển cuộn trào, cùng biển sục sôi
Lính biển Việt Nam quyết không chùn bước

Cả đất nước lắng nghe lời biển hát
Gửi yêu thương sóng vỗ khúc dân ca
Biển dào dạt mơn man thềm lục địa
Thương nhớ tự tình từ ngàn vạn đảo xa

Lời thề người lính biển Việt Nam
Hóa thành phong ba
Hóa thành bão tố
Hóa thành cột sóng vùi xác quân thù

Những con sóng linh thiêng hồn tổ quốc
Sóng Bạch Đằng giang, sóng Vạn Kiếp gầm vang
Lời thề xả thân dựng sóng trùng dương
Vì biển đảo quê hương hiến dâng cả cuộc đời

Lê Cảnh Nhạc
(Ngày 17/5/2014)


https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=bF-WXuyCW04

EM VÀ BÃO

Chiều Đồ Sơn. Cuộc họp Ban Thường vụ Hội Hữu nghị Việt Nam- Acmenia tổ chức khi cơn bão đang chuẩn bị ập vào bờ. Biển chiều vắng lặng. Họp xong chúng tôi xuống biển tắm. Chỉ mình cô Hải Yến ở lại trên bờ. PGS.TS Mai Quang Vinh, PCT Hội, bảo tôi viết bài thơ về biển Đồ Sơn trước bão. Vậy là "EM VÀ BÃO" ra đời trên bãi biển.

EM VÀ BÃO

Em không tắm biển buồn mơn man sóng
Con nước nôn nao vời vợi cát vàng
Dẫu ngoài xa mắt bão quay cuồng
Biển vẫn cô đơn chờ vòng tay ve vuốt

Em không tắm gió cợt đùa vấn vít
Váy mong manh ngực trăng nõn phập phồng
Chân trần buông trên cát trắng bâng khuâng
Chiều nín thở như không hề đón bão

Em không tắm vòng bơi chừng chao đảo
Lạc lõng chơi vơi khoả nước vật vờ
Chân lóng ngóng ngập ngừng xuống biển
Cơn bão lòng anh ập đến tự bao giờ

Lê Cảnh Nhạc
(18/7/2014)



THÔI NÀO EM...

Thôi nào em, hàng mi đừng khép nữa 
Đón nhành hoa vương rối cả trời chiều
Chim mỏi cánh mang hoa từ bão tố 
Dẫu muôn sắc màu đua nở dưới chân em

Gió xạc xào xô vạt nắng hừng lên
Em có nghe đất trời mong manh quá
Ánh ngày ngỡ cháy trời rồi tan vỡ
Hoa nồng nàn vài cánh đã buông rơi

Lê Cảnh Nhạc 
(8/7/2014)



EM VÀ HOA

Cây bần thần trổ hoa
Vườn ngọt ngào trái cấm
Đổ bóng thơm đường nắng
Ngõ nhà ai hững hờ

Rào dậu kia thẩn thờ
Vẫn ngại ngần lối rẽ
Hoa cứ rơi như thể
Trút hương nồng quanh em

Cây và hoa không tên
Phải chăng là duyên nợ
Dẫu vô tình qua ngõ
Tóc mãi thơm vị đời

Rồi một mai xa vời
Ngõ hoa không thắm nữa
Thì em ơi có nhớ
Bóng cây tràn lối em

Lê Cảnh Nhạc
(11/4/2014)


HỒI SINH

Tưởng chừng đam mê lạnh vùi băng giá
Quỳnh hoa ngủ quên rấm rức âm thầm
Bất ngờ nồng nàn đánh thức hương xuân
Sự sống ngỡ ngàng bao điều kỳ lạ

Cỏ thẹn thùng nghe lời ru của gió
Giấc mơ thẹn thùng nghe thổn thức của đêm
Bình yên thẹn thùng nghe khao khát bùng lên
Đồng khô thẹn thùng nghe mưa rơi hối hả

Nồng mặn quá, như hồi sinh tất cả
Hoa cỏ nuột nà nhựa sống thanh tân
Cây trút lá rồi lại rạo rực bâng khuâng
Bao lộc mới bật lên như lần đầu xanh biếc

Lê Cảnh Nhạc
(30/7/2014)







CỎ VÀ EM

Khi dạt dào như nước
Khi lặng thầm như cây
Khi dịu êm như cỏ
Em mơ hồ bủa vây

Chẳng bao giờ tàn lụi
Cỏ mãi xanh ngút ngàn
Nắng nép vào lòng đất
Mưa nẩy mầm vươn lan

Ơi mát lành bóng cỏ
Nỗi nhớ như mưa phùn
Tình yêu như giọt nắng
Mỗi ngày thêm xanh hơn

Anh như là mảnh vỡ
Rơi xuống cánh đồng em
Sau phút giây buốt nhói
Cỏ ngỡ ngàng vút lên

Cỏ mơn man ve vuốt
Xoa dịu vết thương đời
Dẫu lần va xuống cỏ
Làm đau mầm cỏ ơi

Lê Cảnh Nhạc
(31/7/2014)


BÓNG NGÀY

Thời gian trên mái tóc anh
Muối tiêu xâm lấn màu xanh cuộc đời
Dù cho đi hết cõi người
Cũng không đi hết những lời thương yêu
Trách chi nắng sớm mưa chiều
Trách chi cơn gió hắt hiu bóng tròn
Ngày đi như nước cuối nguồn
Càng gần tới biển càng tuôn mặn nồng
Ngân rung một phím tơ lòng
Xin đừng nghiêng thác để sông cạn nguồn

Lê Cảnh Nhạc
(30/4/2014)





BÊN LY CÀ PHÊ

Ly cà phê tí tách
Trải lòng cùng ban mai
Nắng ửng vừa loang phố
Tan mưa trong veo trời

Giọt đắng thơm đầu lưỡi
Kể chuyện bao vui buồn
Nén đêm vào thao thức
Nghe não lòng mưa tuôn

Một ngày vừa qua ngõ
Thêm tờ lịch buông rơi
Một lời thương trao gửi
Đời thêm hồng người ơi

Giọt thơm hay giọt đắng
Vẫn ly cà phê thôi
Ngày vui hay sầu muộn
Vẫn vòng xoay đất trời

Nắng mưa không hẹn trước
Đêm qua lại sang ngày
Thời gian đầy duyên nợ
Cho cuộc đời trả vay

Lê Cảnh Nhạc
(21/7/2014)



ANH TRÚT LÒNG THAM VỚI EM THÔI

Anh trút lòng tham với em thôi
Dẫu cho hờ hững với bao người
Em buộc hồn anh về phương ấy
Xin đừng trách nhé dịu dàng ơi

Tham nụ hôn nồng, tham thương nhớ
Tham bao duyên nợ trói tương tư
Tham cả giấc đêm em thao thức
Tham chiều hò hẹn nắng lơ ngơ

Tham giọt trưa tròn không đổ bóng
Để chấm đời em đọng vòng tay
Tham gần thêm nữa, gần thêm nữa
Để nhịp tim em ngực anh đầy

Tham hơi thở dồn vắt kiệt núi
Tham trời xối xả nước tràn sông
Mỗi khi em nhắc "anh tham lắm"
Mơ hồ ngây dại gió thinh không...

Mắt câu bối rối như thầm trách
"Sao chẳng biết em đã trải lòng"

Lê Cảnh Nhạc
(15/7/2014)